Có một người vừa nãy đã hỏi mình có tin vào duyên phận?
Trước kia mình không tin cho lắm nhưng sau khi thực sự trải nghiệm thì mình hoàn toàn tin.
Mình đến với Tumblr này là duyên phận.
Được làm quen với mọi người ở cái nơi nỗi buồn nhiều hơn niềm vui này là duyên phận.
Quen được một người con gái tuyệt vời ở Tumblr này giữa vô số những kể cô đơn này là duyên phận
Những con số trong hình trên đây với mình cũng là duyên phận.
:)
Nhưng có lẽ, cái duyên nào rồi cũng sẽ kết thúc không sớm thì muộn. Và khi nó kết thúc người ta thường gọi nó là định mệnh.
Tumblr này làm cho tôi quen được một người con gái tuyệt vời, nhưng khoảng cách địa lý làm cho chúng tôi không ở bên nhau - và có lẽ đó là định mệnh.
Tôi đến với Tumblr này suốt thời tuổi trẻ của mình, trút vào đây những nỗi niềm sâu kín, những suy nghĩ ngây thơ bồng bột của một thời tuổi trẻ và cũng lưu giữ lại đây khá nhiều những kỷ niệm. Nhưng con người ta không thể trẻ mãi được, vì thế tôi sẽ ngưng trang nhật ký của mình tại đây. Cái duyên ủa tôi và Tumblr có lẽ sắp thành định mệnh. :)
Cám ơn những người bạn đã follow tôi trong suốt thời gian qua! Cám ơn đã cùng tôi đi qua những ngày của tuổi trẻ! Cám ơn đã cũng tôi chia sẻ những vui buồn!
Tôi vẫn sẽ lưu giữ nơi đây, như một cuốn sách của một thời tuổi trẻ! Để ngày nào khi có dịp, tôi sẽ lại quay lại đây để xem rồi bật cười! :)
Tạm biệt Tumblr!
Tạm biệt các bạn!
Tạm biệt tuổi trẻ của tôi!